Không Phải Ai Cũng Xứng Đáng Là Bạn Bè Trên FB Của Bạn Và Không Phải Là Ai Cũng Là Khách Hàng Hàng Online Của Bạn ?
- Đỗ Đức Quang

- 13 thg 3
- 4 phút đọc
Không Phải Ai Cũng Xứng Đáng Là Bạn Bè Trên FB Của Bạn
Và Không Phải Là Ai Cũng Là Khách Hàng Hàng Online Của Bạn ?
Nay ngồi LỌC BẠN BÈ không tương tác trên Kênh An Giáo mới nhớ lại sai lầm ngớ ngẩn ngày xưa…
Hồi mới kinh doanh online, tôi cũng như bao người khác – cắm đầu đi spam tin nhắn, kết bạn vô tội vạ, ai cũng năn nỉ mua hàng. Danh sách bạn bè 5.000 người nhưng đăng bài chẳng ai quan tâm. Tệ hơn, mỗi lần nhắn tin là bị “seen”, hoặc lạnh lùng đáp lại: "Để xem đã nhé." Cảm giác lúc đó? Như một thằng ngốc chạy theo người ta, còn họ thì chỉ muốn tránh xa.
Một hôm, có thằng em nhắn tôi: "Anh ơi, làm sao để khách hàng tự inbox hỏi mua chứ em chán cảnh năn nỉ lắm rồi." Tôi cười nhẹ, bảo nó: "Bỏ kiểu đó đi. Làm sao để khách chủ động tìm mình, chứ mình đuổi theo hoài chỉ càng rẻ rúng bản thân." Nó tròn mắt: "Sao được anh?"
Lúc mới làm, tôi cũng từng nghĩ: "Thôi cứ thử chào hàng, biết đâu có người mua?" Nhưng rồi tôi nhận ra, chạy theo khách hàng cũng giống như đuổi gà cho vợ – càng rượt, càng chạy mất. Có một sự thật đau lòng: Bạn bè trên Facebook KHÔNG PHẢI là khách hàng mục tiêu. Người ta có thể vui vẻ mua từ người lạ, nhưng lại nghi ngờ khi mua từ bạn. Họ không nghĩ: “Mình tiết kiệm được bao nhiêu nhờ nó?” mà chỉ nghĩ: “Liệu nó kiếm được bao nhiêu từ mình?”
Jack Ma từng nói: “Khi bán cho bạn bè hay người thân, dù bạn có bán bằng giá nào đi chăng nữa thì họ vẫn luôn cảm thấy bạn đang kiếm tiền từ họ.” Càng bám theo khách hàng, bạn càng mất giá trị. Cái gì miễn phí quá thì người ta xem thường, giống như bát cơm nguội thừa sau bữa ăn không ai màng đến.
Tôi cũng từng thử đủ mọi cách, cho đến khi hiểu ra: Không phải ai cũng xứng đáng là khách hàng của mình. Tôi bắt đầu để ý ai là người thực sự quan tâm khi tôi chia sẻ điều gì đó?
Ai luôn tương tác, ai chỉ âm thầm lướt qua?
Ai vui khi tôi phát triển, ai chỉ đứng ngoài chờ xem tôi trượt ngã và cười hả hê ?
Tôi quyết định dọn dẹp lại vườn tược, giống như bà con mình lọc cỏ dại trong ruộng lúa vậy. Những người chỉ làm mình chùn bước, những người chỉ xem mà không thực sự trân trọng giá trị mình tạo ra tôi mạnh tay loại bớt.
Khi nhận ra sai lầm của mình, đầu tiên, tôi ngừng đăng bài bán hàng kiểu "kêu gào". Thay vào đó, tôi chia sẻ những gì mình biết, những bài học thực tế, những kinh nghiệm xương máu. Tôi kể về hành trình của mình, về những thất bại, những lúc tưởng chừng bỏ cuộc. Giống như khi bà con kể chuyện ngoài đồng, thật lòng, không màu mè. Dần dần, tôi nhận ra khi nội dung của tôi thực sự có giá trị, người ta tự động quan tâm. Họ không còn lướt qua, mà bắt đầu hỏi han, chủ động inbox.
Thứ hai, tôi thể hiện bản thân nhiều hơn. Không phải bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng câu chuyện thật, cảm xúc thật. Tôi không cần phải nói mình giỏi, mà để người khác cảm nhận điều đó qua cách tôi chia sẻ. Họ tin tôi không phải vì tôi quảng cáo, mà vì họ thấy tôi đã làm thật, trải nghiệm thật. Tôi cũng bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về cách tôi xây thương hiệu cá nhân, làm kênh phát triển tự nhiên, không cần chạy theo bất kỳ ai.
Thứ ba, tôi không còn bám víu vào những mối quan hệ không có giá trị. Tôi quan sát, kết nối với những người có cùng tư duy, sẵn sàng học hỏi và phát triển. Người ta bảo chơi với thợ rèn thì đen, chơi với thợ bạc thì sáng tôi chọn đầu tư thời gian vào những người thực sự muốn học hỏi, những học viên sẵn sàng thay đổi để xây dựng nhân hiệu vững chắc, hút khách hàng mà không cần chèo kéo.
Cuối cùng, tôi kiên trì xây dựng uy tín trong lĩnh vực của mình. Không cần nói nhiều, chỉ cần làm tốt, người ta sẽ tự cảm nhận. Khi tôi đủ giá trị, khách hàng không chỉ tìm đến mà còn giới thiệu thêm người khác. Tôi không chỉ hướng dẫn, mà còn theo sát học viên của mình để họ có thể phát triển kênh và xây thương hiệu cá nhân bền vững, không vội vàng nhưng chắc chắn.
Không chỉ tôi, rất nhiều học viên của An Giáo cũng vậy. Ban đầu ai cũng nôn nóng, cũng tìm cách nhắn tin, mời chào, nhưng đều thất bại. Đến khi họ tập trung vào việc chia sẻ giá trị, thể hiện bản thân, khách hàng mới tự tìm đến. Tôi chứng kiến từng học viên thay đổi tư duy, áp dụng đúng phương pháp, từng bước xây dựng nhân hiệu vững chắc và khiến khách hàng tự động tìm đến họ.
Chẳng cần phân tích cao siêu, chỉ cần nhìn thực tế. Giữa một người suốt ngày gửi tin nhắn bán hàng và một người chia sẻ những câu chuyện thực sự chạm đến lòng người, bạn thích theo dõi ai hơn? Người ta mua hàng không phải vì bạn mời chào giỏi, mà vì họ tin bạn. Muốn người ta tin? Hãy làm cho họ thấy bạn là người có giá trị, là người thật việc thật.
Tôi đang lọc lại danh sách bạn bè. Giống như tỉa cây, chừa lại những nhánh khỏe, cắt đi những cành sâu, thì vườn mới xanh tốt được. Không cần quá đông, chỉ cần đúng người…
Bạn muốn tiếp tục năn nỉ khách hàng, hay xây dựng thương hiệu cá nhân để họ tự tìm đến?
Ai thấy mình từng mắc sai lầm này, comment một câu ‘đã từng’ nhé! Còn ai đã chuyển sang thu hút khách hàng thành công, chia sẻ kinh nghiệm của mình nào!
An Giáo AI






Bình luận